Blind date đầu tiên của tôi như thế nào
- - Bí
thư ơi!
- - Chuyện
gì?
- - Cho
mình mượn điện thoại gọi về cho gia đình một cuộc! Báo trưa nay về bà ăn cơm.
Nhá! Nhá!
Đây không phải lần đầu tiên con bé này mượn điện thoại tôi, câu “Nhá! Nhá!” kèm theo 1 nụ cười tinh quái thì tôi bán tính bán nghi rồi, hẳn phải có gì khuất tất. Nhưng khi ấy đang phải đi họp gấp, điện thoại để trong túi không tiện, đưa cho nó cầm vậy. Từ trước tới giờ, tôi vẫn là chàng thanh niên cứng, lý lịch sạch sẽ, phẩm chất đạo đức tốt, lại làm Bí thư chi đoàn gương mẫu, chẳng có gì phải ngại.
Tôi chỉ cố thanh minh vậy. Con bé, tên Quỳnh, nhiều ý tưởng, nghịch ngợm, nhiều lúc hơi điên, chỉ có điên mới lấy điện thoại người khác dùng messenger nhắn tin thả thính làm quen với một lúc chục cô gái.
Trong số các cô gái đó, có người nó ghét, có người nó thích, có người nó chẳng quen, nó còn tung hô bảo Bí thư về tán em này, tính tình ngoan ngoãn, hiền lành, học giỏi, blabla... Nó nhăn nhở, tự biên, tự diễn, tự cười mặc cho tôi đang nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn.
Lúc ấy, tôi có kìm chế dòng máu bực tức đang sôi sục, không chửi bới nó, không nói gì. Khi tức giận tôi không muốn làm gì cả, sợ sai lầm. Ôm điện thoại trở về nhà, tôi còn phân vân không biết xử lý thế nào khi người ta reply lại. Reng reng!
Đây không phải lần đầu tiên con bé này mượn điện thoại tôi, câu “Nhá! Nhá!” kèm theo 1 nụ cười tinh quái thì tôi bán tính bán nghi rồi, hẳn phải có gì khuất tất. Nhưng khi ấy đang phải đi họp gấp, điện thoại để trong túi không tiện, đưa cho nó cầm vậy. Từ trước tới giờ, tôi vẫn là chàng thanh niên cứng, lý lịch sạch sẽ, phẩm chất đạo đức tốt, lại làm Bí thư chi đoàn gương mẫu, chẳng có gì phải ngại.
Tôi chỉ cố thanh minh vậy. Con bé, tên Quỳnh, nhiều ý tưởng, nghịch ngợm, nhiều lúc hơi điên, chỉ có điên mới lấy điện thoại người khác dùng messenger nhắn tin thả thính làm quen với một lúc chục cô gái.
Trong số các cô gái đó, có người nó ghét, có người nó thích, có người nó chẳng quen, nó còn tung hô bảo Bí thư về tán em này, tính tình ngoan ngoãn, hiền lành, học giỏi, blabla... Nó nhăn nhở, tự biên, tự diễn, tự cười mặc cho tôi đang nhìn nó bằng ánh mắt hình viên đạn.
Lúc ấy, tôi có kìm chế dòng máu bực tức đang sôi sục, không chửi bới nó, không nói gì. Khi tức giận tôi không muốn làm gì cả, sợ sai lầm. Ôm điện thoại trở về nhà, tôi còn phân vân không biết xử lý thế nào khi người ta reply lại. Reng reng!
(mấy chú khủng long này là nó gửi)
-
Xin
chào!
-
Anh bị
hack nick. Em giúp anh báo công an đi.
-
Em là
công an đây.
-
Bỏ
súng ra anh xem nào!
...
Quỳnh là bạn thân,
một trong số những người quan tâm tôi trên cuộc đời này, một trong số người dạy
tôi phải tán một cô gái như thế nào, một trong số người không muốn nhìn thấy
tôi dấn quá sâu vào cuộc tình không có kết quả. À, có kết quả, nhưng kết quả đó
không phải thứ tôi muốn.
Có một lần Quỳnh
nói:”Bí thư ơi, Bí thư vẫn còn tương tư người cũ thật à, mình thấy người ta chẳng
thích Bí thư đâu, Bí thư cứ tự thương, tự nhớ, rồi tự tìm đau khổ làm gì? Chuyện
tình cảm Bí thư kém cỏi quá, mình thật sự thất vọng!” Người cũ thì vẫn nhớ
nhưng không đau khổ, không phải kiểu lụy tình như bao người nói. Chưa một mảnh
tình vắt vai, đôi khi tôi cũng tự hỏi có thật sự mình kém. Con người tôi trước
giờ khi đã xác định làm việc gì thì sẽ quyết liệt làm cho bằng được dù có phải
hi sinh tổn thất bao nhiêu cũng được miễn sao đạt được mục đích. Nhưng chuyện
tình yêu không như vậy, tôi cũng không hiểu phải làm thế nào để một cô gái
thích mình, không biết yêu một người thì sẽ làm những gì. Tôi chỉ biết tôi thích người ta, tối đến nhớ
người ta, muốn mình giống như bao người ngoài kia được trao cho người mình
thích những cái nắm tay, ôm, hôn,...
Tôi ít khi làm quen, kết bạn trên mạng xã hội. Với tôi, điện thoại, mạng xã hội chỉ là phương tiện giúp con người liên lạc tụ tập gặp gỡ, đôi lúc để tìm vui. Hiếm khi tôi dùng điện thoại bày tỏ sự quan tâm đến người khác, tôi chêu đùa nhiều hơn. Giữ liên lạc với người mà chưa hề nhìn thấy ngoài đời thật, tôi không có hứng thú.
Tôi ít khi làm quen, kết bạn trên mạng xã hội. Với tôi, điện thoại, mạng xã hội chỉ là phương tiện giúp con người liên lạc tụ tập gặp gỡ, đôi lúc để tìm vui. Hiếm khi tôi dùng điện thoại bày tỏ sự quan tâm đến người khác, tôi chêu đùa nhiều hơn. Giữ liên lạc với người mà chưa hề nhìn thấy ngoài đời thật, tôi không có hứng thú.
Trong số các cô
gái mà Quỳnh đã cố tình đùa cợt tôi, họ không mấy ai reply lại, cũng không mấy
ai reply lại với tôi nhiệt tình như em. Nhắn
tin với em tôi thấy vui. Ít nhất ta cũng có mấy trò đùa thú vị. Tôi nói tối nay
không thể ngủ được vì lạm dụng thuốc, em nói tôi như ma ý. Tôi chỉ đùa em cho
vui, để không buồn, để cho đêm nay không quá dài, để tôi bớt cô độc khi nhìn
vào màn hình máy tính. Em nói có khi ta gặp nhau ở kiếp này là do 6 kiếp trước
định sẵn. Tôi lại nói:
-Anh nhớ kiếp trước
mình là sát thủ
-Em là công an mật
-Trong lúc vô
tình anh móc nhầm trái tim của một cô công an mật để đầu giường ngắm. Thế là bị
truy nã, bị bắt và phán tội tử hình
- Không biết cô
công an chết không?
- Bị móc tim chả
chết. Em nghĩ gì vậy?
- Nghĩ gì? Anh định
ăn thịt người à?
- Uhm! Nhìn cô
ngon lắm! Kiếp sát thủ của anh cũng hết.
- Yêu quái! Anh
đáng bị tử hình nghìn lần.
-blablabla.....
Ta cùng nhau vẽ vời
quá khứ, về kiếp trước của anh và em. Anh là tướng quân, em là nữ tặc, em bị anh
bắt và cũng bị anh ép làm thê tử, haha. Anh là thư sinh, em là tiểu thư đài
các, mình cùng nhau đi trốn, phiêu bạt giang hồ... Một đêm thật nhanh, chốc lát
đã 3h sáng.
Tôi đã không dừng
lại ở việc chêu đùa, tò mò về con người em nhiều hơn, em trông như thế nào,
khuôn mặt, dáng vẻ, thần thái,... ra làm sao? Bao nhiêu câu hỏi về người bạn
chat bấy lâu. Cuối cùng tôi đã có blind date đầu tiên của mình, dating với em.
Em nói tôi hãy
vào nhà, chào hỏi bố mẹ em một câu. :laugh. Blind date của tôi đấy, là vào nhà
xin phép bố mẹ em để em được ra ngoài xem mấy cuốn sách. Đặt chân đến cửa hàng
tạp hóa nhà em, nhân lúc không có khách tôi chào hỏi mẹ và xin cho em ra khỏi
nhà. Em chạy ra, vội vàng, một giọng nói ngọt cất lên: “Mẹ, con đi xem mấy quyển
sách với anh.” Ta đến hiệu sách, rất nhanh tôi tìm được cuốn sách của mình “48
nguyên tắc chủ chốt của quyền lực”, nói với em tôi là người tham vọng, thân nam
nhi ôm chí lớn. Em nói mình là người bình thường, đọc những truyện ngôn tình ngắn,
sống cuộc đời yên ổn.
Tôi có cơ hội
nhìn rõ em hơn khi ăn kem.
-
Anh
không ăn đi, nhìn em làm gì?
-
Ngắm
gái xinh. Anh thấy nhìn em từ góc độ này thấy em đẹp mà sắc sảo, con mắt có thần
hơn là lúc vừa nãy, xin mẹ chạy ra ngoài với anh, gấp gấp gáp gáp và vội vàng
quá. Đến nhìn cũng không cho anh nhìn một cái.
....:smile
Ăn kem xong tôi muốn đưa em về trả cho gia đình, em lại đòi ra công viên. Tôi muốn nắm tay em đi bộ trong công viên, sợ em lạc. Em không cần. Em nói công viên này là nơi em thường đến vào các buổi chiều. Cũng tại công viên ấy, em kể tôi nghe về câu chuyện học đi xe đạp bị ngã sứt chân, rồi em thích đi leo núi, về cuộc sống được lớn lên trong gia đình hạnh phúc,... Tôi chia sẻ em về vài câu chuyện đã qua, thỉnh thoảng đùa cợt, em đỏ mặt đánh tôi. Trên chiếc ghế đá, hai người ngồi cạnh nhau cười cười nói nói, một ông già tầm tuổi 70 đến từ sau đến nói:”Hai đứa yêu nhau ra góc đằng kia được không? Ở đây để các ông tập thể dục ra ngồi nghỉ!” Tôi cười nhìn em, em đỏ mặt, nhìn xung quanh mới phát hiện ở gần đó có mấy máy tập, đa số cho các cụ ông trên 60 tập thể dục. Hai đứng dậy đi bộ và chuẩn bị về.
-
Nếu mấy
đứa bạn em mà biết em đi chơi với anh thế này chắc em bị trêu chết.
-
Sao
em lo thế? Anh nghĩ không đến mức đấy. Bạn em, anh có biết mấy ai đâu.
-
Nhưng
mà chúng nó biết anh, anh nổi tiếng lắm ý.
-
Thật?
Em đang xạo à?
-
Em
đùa anh làm gì?
-
Thôi
chết, mình nhiều gái thích thế này mà không biết, đấy vừa nãy còn chưa cầm nổi
tay một cô gái.
....:wink
Kèm em về trả cho bố mẹ. Tôi qua phố mua nửa con vịt quay về ăn cơm tối và nói với mẹ:”Mẹ, con trai có người yêu rồi!” Và kể cho bà nghe buổi blind date đầu đời của mình, về giây phút tôi hồi hộp, sợ hãi khi hẹn hò với người mà mình còn chưa cả biết mặt. Còn đang đi ngang đường xe máy thủng săm làm trễ hẹn mất 10 phút chớ. Lại còn vào nhà xin cho em đi chơi với mình như đi hỏi vợ nữa, những cảm giác kích thích ấy vẫn còn nguyên vẹn. Tôi đắc ý kể với mẹ mình thế, xét cho cùng tôi và em cũng chỉ có buổi gặp ngày hôm đó. Tôi bận cuộc sống, lo lắng cho tham vọng, cho ước mơ của mình. Thế mà cũng lâu rồi chưa tin nhắn với em.

Nhận xét
Đăng nhận xét