Bài đăng

Hãy nói anh biết

Hình ảnh
Thủy, 11 giờ đêm, Ngoài đường tiếng xe cộ vẫn chạy rình rịch, anh vẫn cách ly trong căn phòng nhỏ bé của mình, chắc anh sẽ bật lon bia để nghe tiếng nổ cho đỡ buồn. Những ngày này mắc covid-19, anh vẫn chưa làm được gì ngoài phí hoài thời gian để ngủ và nhìn hoài vào khung cửa sổ trước mặt. Anh cũng có không ít chuyện muốn nói với em mà không có dịp, phần vì ngại em lo lắng cho anh, phần vì anh cũng lo cho sức khỏe của em, dịch bệnh phức tạp, em cố gắng giữ gìn sức khỏe, đừng để mắc bệnh. Anh cứ nói với em vậy thôi chứ anh cũng mệt mỏi lắm, tuy anh không bị mất khứu giác vị giác như người khác nhưng sự thật là vẫn có sốt nhẹ, đau đầu, chóng mặt và ngủ li bì. Thật sự là rất mệt mỏi, nếu được anh chỉ mong sẽ ngủ 1 giấc, tỉnh dậy và khỏi bệnh.  Anh đã suy nghĩ rất lâu trước khi viết những dòng này cho em. Anh là người yêu em đáng lẽ anh nên cầm theo một bó hoa, đến và nói trước mặt em, sao lại viết dài dòng như này? Em <3, tối nay anh thấy biểu hiện của em thật khác thường, em ...

Tại vì anh yêu em

Hình ảnh
Thủy,  Lúc anh viết những dòng này chắc em đã an giấc, tại sao tối nay em lại tắt điện thoại không 1 lời từ biệt như vậy, tâm anh rất rối, không đợi em thức dậy đã vội viết thư cho em đủ biết lòng anh vô cùng tha thiết.  Mọi việc trên đời, phải chăng đều do số phận? Cái cắt không đứt là tình chăng? Cái nói không rõ là duyên chăng? Tại sao chúng mình không hẹn mà gặp, cùng trao đổi thanh xuân trong ngôi trường cổ kính kia? Nếu không do duyên phận tại sao cô bạn cùng bàn của anh lại dùng fb anh nhắn tin làm phiền em chứ. Lần đó đúng là một sự cố, nhưng bây giờ có lẽ là một cố sự. Từ đó về sau, chúng mình nhích lại gần nhau, trao đổi những câu chuyện cũ kỹ. Anh thích đọc sách, chơi cờ, lập trình thi đấu, em thích vẽ và hay kể anh nghe những câu chuyện của con gái khối D các em :D.  Rồi anh lên đại học, em ở lại ngồi trường kia 1 năm nên chúng ta chẳng thể gặp nhau được nhiều nữa. Tuy anh là dân IT nhưng cũng chẳng chịu được cảm giác giọng nói của em ở ngay bên tai nhưng ngư...

Bạn ấy liệu có thích mình không?

Học viện Kỹ thuật mật mã, Tôi đứng ở trước cửa thư viện, trên tay cầm 2 cốc cà phê, không phải tôi đang chờ thư viện mở cửa để vào đọc sách đâu nhé. Tôi đang chờ Hồng xuất hiện, cũng lâu rồi tôi chưa hẹn ai ngoài gặp gỡ riêng như thế này cả. Cảm giác phấn khích, thích thú mà cũng sợ bạn ấy không xuất hiện. Rõ ràng là trời đang hửng nắng mà chỉ trong vòng 5 phút mây đen đã đầy trời rồi – hmm, ông trời muốn mưa hay sao? Hồng đang ở đâu? Có mang ô không? Vậy buổi hẹn của chúng tôi thì sao?… Sau bao nhiêu câu hỏi thì cuối cùng bạn ấy cũng đã đứng ngay trước mặt tôi: -         Hello! – Nghiêng đầu, mỉm cười, tôi đưa cho bạn ly cà phê. Gió nổi lên, 8h30 mây đen kít cả bầu trời, tôi đã ngửi thấy mùi hơi nước xen lẫn những hạt bụi – hẳn là trời sắp mưa to, ông trời muốn đổ bão trong buổi hẹn hò của tôi hay sao? Sân học viện rộng lớn, ai cũng đã tìm chỗ trú của mình, chỉ có Hồng và tôi đang chầm chậm bước đi về phía bãi tập. Cũng rất lâu rồi, tôi chưa...

Bạn thân của em

Bạn thân của em tên là Hùng Mạnh, cứ gọi là Mạnh đi. Chúng em trở thành bạn thân của nhau từ khi học cấp 3. Em coi đây là một tình bạn trong sáng, thoải mái mà không hề phải lo nghĩ xem liệu cậu ấy muốn làm bạn tốt của em hay là còn ý nghĩ gì khác nữa. Hai đứa chơi rất hợp nhau. Mạnh rất vui tính và đứng đắn. Cậu không chỉ khiến em cười nhiều hơn bất kỳ ai khác mà còn cho em cảm giác thoải mái nói về bất kỳ một vấn đề nào, không cần phải lo ngại. Em coi cậu ấy như là một người bạn tốt. Mạnh rất hòa đồng, thân thiện, cũng hay kể những câu chuyện cười trên lớp hay bất cứ một đám đông nào. Nhiều lúc cậu hơi điên, nhưng rất biết lắng nghe người khác tâm sự. Em và cậu cùng thích xem phim và đọc ngôn tình. Cậu còn tốt hơn bất kỳ một cô bạn gái thân nào của em nữa. Lúc mà em khó khăn nhất, hầu như đêm nào cậu cũng gọi điện tâm sự với em hàng giờ liền. Lúc đó, bọn em vẫn còn học cấp 3 nên thỉnh thoảng dẫn nhau đi chơi, rồi bình luận trên vài trang fb. Nhiều đứa cứ nghĩ chúng em hẹn hò cơ...

Không yêu

          Màn đêm buông xuống, rượu đã cạn, mãi chẳng say, tương tư mấy độ, hứa hẹn, gặp gỡ lại thành chẳng thể quên. Hình bóng em hiện về, mùi son phấn ấy vẫn còn nguyên vẹn, nụ cười ngọt ngào như lần đầu ta gặp nhau. Tim này đã tàn còn biết yêu là gì. Em có thể nói gì cũng được, mọi thứ đều là do tôi kém, không thể dẫn em bước vào cuộc đời của mình.             Nếu em cảm thấy tự do thật sự hạnh phúc, yêu chỉ là sai lầm, mù quáng thì sao phải quan tâm đến người khác nghĩ như thế nào, nói điều gì, hành động ra sao,... Có quá nhiều cái cớ, cũng thật nhiều lý do để em nói không. Nếu đã không yêu thì cũng đừng bận lòng do dự. Đừng hỏi lúc ấy anh đã đau nhường nào. Chẳng phải cũng đang sống rất tốt sao? Em nói tôi lừa dối tình cảm của em. :laugh Tôi lừa dối cái gì chứ, hỏi em một câu rất thẳng thắn nếu không thể là yêu thì cũng đừng gặp nhau, đừng nhìn thấy nhau trên mạng xã hội, tôi sẽ khó chịu. Ngay từ đầ...

Format - định dạng chuỗi trong Python 3

Khi mới học lập trình Python tôi cảm thấy bối rối với việc xử lý xâu ký tự. Python còn cung cấp rất nhiều hàm, phương thức để việc xử lý được dễ dàng, đơn giản hơn. Điều đó cũng có nghĩa phải nhớ nhiều thứ hơn, rối rắm hơn. Việc định dạng một chuỗi cũng vậy, để định dạng một chuỗi bạn có thể dùng toán tử % hoặc có thể dùng hàm format(). Với toán tử %, nó khá giống với printf() trong C. Hãy thử xem ví dụ sau đây: >>> "%d...%d...%d...Say hello to %s!" % (1, 2, 3, "Simmon" ) '1...2...3...Say hello to Simmon' Bài viết này xin được đi sâu về hàm format(). Vì tôi thấy format() ưu việt hơn so với % và format() cũng làm được nhiều thứ hơn. Cơ bản Ví dụ trên chính là định dạng một chuỗi cơ bản. Định dạng chuỗi cơ bản là khi bạn chỉ thay thế các ký tự đặc biệt trong chuỗi bằng số khác, chuỗi khác. Với hàm format(): '...{}...'.format(value) >>> '{}...{}...{}...Say hello to {}!' .format(1,2,3, 'Simmon' ) ...

ĐỖ ĐẠI HỌC – MỘT BƯỚC NGOẶT

Một năm trước tôi đọc xong cuốn sách “Mật mã từ cổ điển đến lượng tử”, sách hay, câu chuyện về cuộc chiến giữa người tạo mã và người phá mã. Cái chết của Turing, hình ảnh nữ hoàng Mary xứ Scotland trên bệ chém, chiến tranh thế giới thứ 2 đã diễn ra dưới cái nhìn mật mã... làm tôi không hết hứng thú, liệu rằng tương lai ai sẽ là người chiến thắng, chiến tranh thế giới thứ 3 có thật là chiến tranh của những nhà toán học... Bao nhiêu câu hỏi quanh cái đầu tò mò, tôi lên google và vô tình biết đến Học viện kỹ thuật mật mã. Tôi thích xem phim Mỹ, phim mà có mấy anh hacker giỏi giỏi, biết tới 8-9 loại ngoại ngữ là thích lắm. Tôi lên google search:”Học gì để trở thành hacker?” Hì! Viết đến đây tôi buồn cười! :laugh: Tôi biết đến blog của anh Thái https://vnhacker.blogspot.com/ và bài viết Làm an toàn thông tin thì học gì? ( https://vnhacker.blogspot.com/2012/05/lam-toan-thong-tin-thi-hoc-gi.html ) cũng như chia sẻ của anh về từng quá trình anh học tập cho đến khi sang Mĩ làm việ...